Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

ĐÁM CƯỚI CON GÁI PHÙNG BÍCH KHÁNH LY

Ra quê đợt này, chủ yếu là công việc trong họ và nghỉ Tết. Con gái út ướm hỏi: "Bố có ở nhà lâu không  ạ?". Đoán là con muốn "ra ở riêng", nên gợi ý có đám cưới thì làm đi, khi bố còn ở nhà. Được đà nhà trai tới luôn. Ngày 22 tháng chạp Tân Mão họ sang chơi, xin phép cho hai con tìm hiểu, đi lại. Rồi mùng Ba Tết Nhâm Thìn mời nhà mình qua Minh Đài (Tân Sơn) chơi. Mùng 6 Tết có cái lễ chạm ngõ, 19 tháng giêng lễ dạm hỏi, 20 tháng Giêng xin đón dâu. Làm ù ù một thôi, thế là xong. Dù cập rập, mình cũng mừng vì con gái gặp được người yêu thương và sống hạnh phúc.
một vài hình ảnh ghi lại.
hai nhà gặp gỡ

thống nhất việc hai con tìm hiểu


hai ông bố
bàn tính công việc ở nhà gái

ban hậu cần

nhầ trai tới rồi

ông Đức trưởng đoàn nhà trai và ông Trung trưởng đoàn nhà gái

nam thanh, nữ tú

trao nhẫn
chụp với hai ông trưởng họ
trước khi về nhà chồng

"chồng hát vợ khen hay"

hạnh phúc

đám tiệc nhà gái

chia tay các cô và các em

vui quá

hai bà chị gái

cám ơn cô bạn Quảng Ninh

Chú Ngọc mời rượu chú Lý

từ trái qua- bà Phan, bà Hoành; bà Sảnh, bà Quế

anh em cọc chèo

Ông vãi Soảng và chú Toản

Bà cháu cô Trường

Bé Vy mải lục ăn

trưởng họ tuyên bố xong việc

các bà lại ngồi têm trầu

xong việc rồi, ngủ một giấc

TRUYỆN NGƯỜI NỔI TIẾNG

TRUYỆN IN BÁO VĂN NGHỆ TRẺ NGÀY 25/3/2012

     TÔI MUỐN LÀM NGƯỜI NỔI TIẾNG
                                           Truyện ngắn: Phùng Phương Quý

Bà nội hay cằn nhằn mắng tôi là đứa mơ tưởng hão. Ở xứ nhà quê này, phấn đấu làm một cô giáo cấp một đã là cao sang, vậy mà cứ muốn đứng lên vai mình. Tôi dạy văn, nên tâm hồn hơi khác người bình thường. Thực lòng thì tôi muốn mình có tiếng tăm một chút. Nhiều lúc tôi muốn nổi loạn. Tự nổi loạn không vì cớ gì, ngoài việc để thiên hạ nhắc đến mình nhiều hơn.

truyện ngắn GÓC TRỜI ĐỎ NHỮNG DẤU SON

truyện in trên báo Văn nghệ thành phố HCM tháng 3/2012
GÓC TRỜI ĐỎ NHỮNG DẤU SON
Truyện ngắn: Phùng Phương Quý

Chị lõm bõm giữa mộng mị đen kịt. Trong mơ, bỗng loé lên màu đỏ như lửa của những chùm hoa gạo. Bên trái la núi Nghĩa Lĩnh sừng sững, thấp thoáng mái đền rêu phong cùng màu lá xanh thẳm, màu mây mờ bạc. Góc trời bên phải là hai cây gạo xù xì u bướu, khẳng khiu những cánh tay. Phía ấy rực màu hoa gạo, trông cứ như nắm than đỏ ném tung lên trời. Đã có lần chị ví von như thế, nhưng anh lại nói nó giống như những vệt son môi các cô gái hôn lên trời xanh. Chị cãi làm gì có nhiều nụ hôn như thế? Anh ngờ nghệch cười. “Chẳng thế ư! Lúc mới yêu người ta hôn nhau ghê lắm, hôn đến tối tăm mặt mũi ấy chứ”. Chị hỏi anh ngay bây giờ có ước mong gì? “Muốn hôn em một cái! Đôi môi em giống như bông hoa gạo kia kìa”. “Chỉ muốn hôn thôi sao?”. Anh gật đầu. Ừ chỉ muốn hôn thôi! Cặp môi ấy mềm và ấm, không hôi khét mùi thuốc lá, không chua mùi rượu bia. Anh gượng nhẹ, như dò tìm cảm giác từ chị. Thân thể chị nóng dần lên. Chị muốn nuốt chửng đầu lưỡi anh, nhưng bị đẩy ra phũ phàng. “Ta về thôi em! Trời chiều lạnh lắm”.

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

BÍ MẬT ĐÊM GIÁO THỪA-



BÍ MẬT ĐÊM GIAO THỪA

                                                 Truyện ngắn: Phùng Phương Quý

Anh Mười Hên thấy trong ngực ngột ngạt như sắp tắc thở. Ngồi xuống, như ngồi đụng miếng vỏ sầu riêng. Nằm xuống giường, như nằm trên chảo than nướng bánh tráng. Ông bà ơi! Trời phật ơi! Sanh tui ra đặt tên Hên chi cho khốn khổ vầy nè?! 

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

truyện ngắn in số Xuân báo Văn nghệ Trẻ


ẨN SÔ CUỘC ĐỜI
                                                    Truyện ngắn: Phùng Phương Quý

Tám giờ sáng, tôi có hai cú điện thoại.
Một của Tám Điền, ban liên lạc cựu chiến binh: “Mấy thằng 37 cũ kêu tao mần thịt con chó nhậu chơi. Tới nghen!”. Vụ này phải có mặt, dù mắc công chuyện gì thì cũng tạm bỏ đó. Anh em đơn vị cũ, toàn những thằng sống chết có nhau. Thông lệ là: “C 37 gọi. Sẵn sàng!”.
 Một cú điện thoại nữa của ông già Lâm Khươl người Tà Mun. “Chú Hai ơi! Cậu Tư nhà tôi chết rồi!”.

truyện ngắn in số Xuân tạp chí Sông Hương


THẰNG LÙN TRONG “DINH THỪA TƯỚNG”
Truyện ngắn: Phùng Phương Quý

Cuối buổi họp, “Thừa tướng” còn cho Trưởng ban Văn- Xã lên có đôi lời phát biểu. Thanh than thầm: “Thôi rồi Lượm ơi!”. Thằng lùn này nó nói dai còn hơn trâu đái. Bao giờ cũng vậy, cứ họp giao ban hàng tuần, sau ý kiến của “Thừa tướng”, sau ý kiến của cán bộ phóng viên trong tòa soạn, hai phó Tổng ngồi im, còn hắn bắt đầu “khóa đuôi” với những lời ba hoa xít tốc giáo điều, sặc mùi huynh trưởng. Nhóm bạn thân của Thanh gọi giễu hắn là “thằng lùn trong dinh thừa tướng”.

truyện ngắn dự thi trên T/c Nhật Lệ

                         CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ
                                                    Truyện ngắn dự thi: Phùng Phương Quý

Mưa đang nặng hạt dần. Trời như đổ cả thùng đậu đen xuống mái lá. Cơn mưa đã níu chân tôi ngồi lại căn nhà hầm. Không biết thời gian trôi đi bao lâu, còn mái tóc của cô gái vẫn chưa khô hẳn. Cô ngồi phía đầu giường bên kia, chỗ có chiếc bàn nhỏ, le lói ánh đèn dầu chiếu ra từ một lỗ nhỏ của ống bương chụp bên ngoài, một loại đèn “phòng không”. Ánh sáng soi mờ mờ một nửa thân hình có những đường cong mềm. Một bên bờ vai áo bà ba đen; một ống quần xắn đến gối để lộ bắp chân trắng. Chỉ có mùi hương hăng hắc của lá gội đầu nguyên vẹn tràn về phía tôi ở đầu giường bên này.